Thứ Sáu, 4 tháng 5, 2018

Sinh mệnh Ánh sáng vấn đáp 61 : Vô niệm.




Sinh mệnh Ánh sáng vấn đáp 61 : Vô niệm.

[Anh à, cái vô niệm ấy anh, sao em tập hoài vẫn thấy nó khó quá anh?]

Cần tập hoài tập hoài. Em học hơn 10 năm chỉ học để thoát nạn mù chữ. Em cần chừng 12 năm để tu luyện vô niệm. Các nhà sư khi xưa mất cả đời hành thiền mà chưa chắc đạt vô niệm được. Thiền vô niệm là một công phu cao cấp dành cả đời để đạt được, không thể một vài buổi thiền mà đạt được vô niệm đâu. Vô niệm cho em những lợi ích Tâm linh vô cùng to lớn, xứng đáng để em đầu tư công sức thời gian để thực hành luyện tập . 

[Mấy con tạp niệm ấy, đang yên đang lành tự nhiên nó nhào vô, rồi dẫn mình đi theo nó, tinh vi và khôn ranh hết sức.]

Em ngồi Thiền - Em chăn trâu hay bị trâu chăn em?

[Em không rõ nữa, có lúc em chăn, có lúc em bị nó dẫn đi. Rõ ràng em thấy nó, đang thấy nó rành rành rồi, tự nhiên một hồi em bị nó dẫn không hay luôn.]

Hahahaha. Chăn trâu, chăn trâu. Chỗ này cần công phu nhất nè. Anh mất mấy năm, và thử biết bao nhiêu cách để hàng phục con trâu tâm ý. Em có hiểu câu "rút củi đáy nồi" không?


[Em không hiểu lắm.]

Nước đang sôi, muốn để nước không sôi nữa thì có nhiều cách: Có thể đổ thêm nước mới vào; thay nồi; hoặc rút củi đáy nồi, làm giảm nhiệt lượng, để nước không sôi nữa. Một tình huống xung động ồn ào, nếu dùng chiêu rút củi đáy nồi thì sẽ làm giảm năng lượng nạp vào tình huống đó. Thiền vô niệm cũng vậy, phải dùng chiêu đó mới thành công. Tâm trí sôi sục muốn yên lặng thì cần giảm năng lượng nuôi dưỡng các ý nghĩ, bằng cách thôi không chú ý vào nó nữa. Nếu đưa chú ý lên đầu thì não được nạp năng lượng và liên tục sinh ra ý nghĩ. Cho nên đưa tâm điểm chú ý xuống đan điền, thở khí công, dùng ý dẫn khí xuống hạ đan điền, vừa làm vô niệm, vừa luyện tập tăng khí công, tăng năng lượng sinh học hộ thân.

[Khi mình dẫn khí xuống đan điền, là mình vẫn đang nghĩ đúng không anh, mình đang nghĩ cách đưa khí xuống, chứ không phải hoàn toàn không nghĩ gì. Hay là cái nghĩ đó chấp nhận được? Thay vì mình nghĩ lung tung, thì bây giờ mình định hướng ý nghĩ có ý thức.]

Có 3 bộ não trong người: não ở thượng Đan điền là đầu; Não ở trung Đan điền là tim; não ở hạ Đan điền là ruột. Không dùng đầu não nghĩ, mà dùng não hạ Đan điền nghĩ. Nếu dùng não thượng Đan điền ở đầu mà nghĩ thì là lửa cháy đổ thêm dầu. Nghĩ bằng ruột, không nghĩ bằng đầu não thì mới là vô niệm.

[Nghĩ bằng ruột là như thế nào ạ?]

Nghĩ bằng ruột hay nghĩ bằng Đan điền, là đưa thần thức, đưa tâm điểm chú ý  xuống Đan điền, rồi để cho ý thức của dòng khí đang tụ ở Đan điền vận hành. Nhẹ nhàng theo dõi dòng Ý thức ở đó, không can thiệp bằng ý nghĩ của đầu óc. Mỗi mt tạng phủ đều có khí riêng. Khí là năng lượng, năng lượng đồng thời mang 2 phần: sức mạnh và ý thức. Em cần ra khỏi hệ thống niềm tin rằng năng lượng là đồ chết. Mỗi hạt năng lượngmột sinh vật sống, có ý thức riêng, y chang như con người. Một dòng năng lượng là một dòng sinh lực sống có ý thức riêng. Tụ khí Đan điền để cho khối ý thức ở đó lớn mạnh, để cho ý thức tổng hợp ở đan điền rõ ràng, rồi trao quyền cho ý thức của khối khí đó tự vận hành. Đó là hòa điệu lắng nghe, đó là để cho Não hạ Đan điền ở Ruột lên tiếng. Nếu dùng năng lượng ý thức của não xâm nhập Đan điền, hách dịch đòi khí Đan điền phải khai báo hành vi, thì sẽ không đạt kết quả vô niệm. Vì đó là dùng Ý mà xâm phạm thô bạo vào vận hành của khí trong cơ thể. Nếu còn vận dụng Não ở đầu, thì còn tạp niệm. 

[Vậy ruột nghĩ, có phải là mình đang nghĩ không anh?]

Ruột nghĩ là Em đang suy nghĩ.  Nhưng không phải là não nghĩ. Em đang mặc định rằng, em nghĩ là não nghĩ. Đó là sai.

[Đúng anh, em mặc định thế hồi nào giờ.]

Ruột nghĩ cũng là em nghĩ. Em cũng là ruột mà. Em tin là em chính là những ý nghĩ của não, là chỉ đúng 1/3. Ruột có thể nghĩ tương đương như thế. Tim cũng nghĩ tương đương như vậy. Tim và ruột cũng là não của em. Tim và Ruột cũng có thể nghĩ. Em không chỉ nghĩ bằng đầu não đâu.

[Não ở khắp mọi nơi, nó ở trong từng tế bào, đúng không anh?]

đâu có năng lượng, là có ý thức. Ý thc có ở khắp mọi nơi. Năng lượng tụ đan điền thì mật độ ý thức ở đó dày đặc nhất, cho nên em dễ vận hành và nhận biết nhất. Não ở trong từng tế bào, mỗi tế bào đều có năng lượng riêng, cho nên có ý thức riêng.

[Vậy não không chỉ tồn tại ở trong đầu, nó tồn tại ở khắp mọi nơi.]

Đúng.

[Vậy cho em hỏi thêm, trên tầm mức rộng hơn. Nếu em đang nghĩ thì có phải cũng chính là anh đang nghĩ, God đang nghĩ không?]

Mang cái não đi ra khỏi cơ thể tức là đưa cảm nhận ra tới cái khối năng lượng ở ngoài cơ thể. Em đang nghĩ là Biển năng lượng đang nghĩ, là God đang nghĩ, cũng đồng thời là anh đang nghĩ. Chúng ta là đồng nhất thể, là cảnh giới này đây.

[Anh và em cùng hòa nhịp trong khối năng lượng bao la này của Vũ Trụ, của God.]

Đúng, khối năng lượng đó là tinh thần của God. Mình nghĩ là một phần nhỏ của God nghĩ. God nghĩ là mình nghĩ. Mình muốn là mọt góc nhỏ của God muốn. God muốn là mình muốn. Ý trí của God cũng là ý trí của mình.

[Vậy mình đau có nghĩa là God cũng đang đau ạ? Mình vui là God cũng vui theo. Mình tràn đầy động lực sống là God đang thổi luồng sinh khí ấy đến mình.]

Đúng. God có nhiều tầng bậc năng lượng. Mình vui là mình đang cộng hướng kết nối với niềm vui của God, nơi đó gọi là Thiên đàng. Tức là mình bấm cái điện thoại đầu óc ca mình gọi cho cái tổng đài có cái tên là thiên đàng của God. Mình đau khổ, là mình đang bấm một số khác trên cái Smartphone đầu óc gọi cho tổng đài có tên là Địa ngục.

[God cũng là Địa ngục.]

Đúng. Địa ngục và Thiên đàng là các cơ quan bộ phận của God. Như là tim gan ruột của mình. Thiên đàng, địa ngục là cùng trong một chính thể, một cơ thể bao la hoàn hảo của God. Mình là một hạt năng lượng trôi lăn trong đó thôi. Mình có tự do ý trí, có thể đi lên não hay chạy xuống hậu môn, của God.

[Mình có thể đi lên não, xuống tim, xuống ruột, xuống cơ quan sinh dục… Em thấy khi em vui thì dù cho xuống hậu môn cũng là thiên đàng. Khi em buồn thì có lên đầu não nó cũng là địa ngục.]

Đúng. Tùy theo mình tập trung vào tầng bậc rung động nào của God. Địa ngục hay thiên đàng đều là các bộ phận cần thiết của God. Giống như miệng và hậu môn đều là bộ phận cần thiết của con người. Nhưng con người quan niệm miệng là đẹp, hậu môn là không đẹp. Nhưng vi cơ thể thì chúng quan trọng y như nhau.

[Đúng anh. Em thấy mọi cái đều có vẻ đẹp của riêng nó. Em yêu mỗi một phần trong cơ thể mình. Em nói chuyện với chúng nó mỗi ngày, rung lắc chúng mỗi ngày.]

Đúng, chúng nó có ý thức riêng biệt. Vậy nên tập trung xuống hạ đan điền, và trao quyền cho chúng nói. Bảo não im, cho ruột nói, thế là hết tạp niệm. Mình ko phải làm gì hết.

[Nếu não nó không chịu thì sao ạ? Nó nói nó là đại ca ở chỗ này, xưa giờ toàn nó nói không.]

Dại ca thì có, đại ca gì. Mình phải dùng chiêu, quên đi và xa ra. Rút củi đáy nồi, cho nó vào quên lãng. Bỏ nó qua một bên, đưa thằng khác lên ngôi. Cụ thể đưa thằng ruột lên ngôi, hạ bệ thằng não, phế bỏ ngôi vị đại ca của não.

[Là quên não đi, chỉ nghĩ đến ruột thôi.]

Không, em làm thế là sai.

[Lại sai à?]

Nghĩ đến ruột là em bảo thằng não tiếp tục làm đại ca. Và não vẫn điều khiển ruột. Em nghĩ đến ruột là vn còn ý niệm, vẫn còn ý niệm rằng đang đi tìm vô niệm. Đó là vô vọng, là việc làm sai lầm. Không bao giờ đạt được vô niệm thực sự với việc khởi lên một ý niệm rằng mình đang tìm vô niệm. Đúng nhất là cho toàn bộ não tạm thời nghỉ ngơi, không dùng tới nó nữa, cho thằng Ruột lên làm lãnh đạo, đơn giản thế thôi, mình chẳng làm gì hết. Hạ thằng não xuống, đưa thằng ruột lên, đưa thằng tim lên, rồi kệ chúng nó muốn làm gì thì làm. Thế là vô niệm.

[Cho não nghỉ  thì em hình dung được, còn cho Ruột và Tim lên lãnh đạo thì em chưa biết cách. Khi mình vô niệm thì ruột và tim tự lên ạ?]

Không, em cn làm ngược lại, là đưa ruột, đưa tim lên lãnh đạo thì vô niệm.

[Đưa bằng cách nào anh? Khi em muốn đưa lên, là em lại dùng não đưa. Em vẫn bị đi vòng vòng.]

Hahahahahahaha. Đó là thế kẹt của người Tu Thiền. Toàn dùng ý nghĩ của não để điều khiển mọi thứ. Nếu bảo thằng não chủ động trao quyền cho thằng ruột, thì quyền lực thực sự vẫn trong tay thằng não. Thằng não sẽ báo cáo với em là nó đã cho ruột lên lãnh đạo rồi. Nó báo cáo láo. Đó là ảo tưởng trong não.

[Hahahha, thằng não nó dễ thương nhỉ.]

Chuyên gia lừa đảo là nó. Nó tạo ra rất nhiều ảo tưởng. Trn gian này là thật. cuộc sống này là thật, thân xác này là thật, nhưng thằng não nhận thức thì lại là ảo. Nó thường xuyên bịa chuyện và báo cáo láo. Chèn thng Ruột và thằng Tim tới mức 2 thằng đó mất dạng luôn, mất hết vị trí trong người em, dù nguyên bản là 3 thằng có quyền lực như nhau. Giờ là lúc em cần đt lại thằng não về đúng vị trí của nó, cho nó 1/3 quyền được phát ngôn thôi, lúc đó nó sẽ ngoan như con trâu được thuần phục, không cần roi cũng nghe theo em.

[Nhận thức được điều này cũng là một cách trao sức mạnh cho ruột và tim, có đúng vậy không? Chỉ cần nhận thức thế thôi.]

Không em, em không trao gì hết và không có gì để trao. Mà là phục hồi quyền lực vốn có của Ruột và Tim. Đặt mọi thứ vào đúng chỗ. Không có gì được thêm vào, không có gì được trao ra hết. Cho ruột và tim phát biểu, khi em coi trng Ruột và Tim đủ và đúng mức. Chúng nó sẽ tự nói, và não sẽ im. Não sẽ ngoan như cún, bảo nghĩ là nghĩ, bảo ngưng là ngưng, bảo tan làm tan, bảo tụ là tụ. Suy nghĩ của não là bản ngã, là bố láo, là lừa đảo, là thông minh, là ego. Bảo não tan, thế là mất bản ngã, mất ego. Bảo tụ, thếmột cái bản ngã tạm thời thành hình cho mình tiếp tục sống trong trần gian này. Cái này là cảnh giới Người- Trâu đều không. Hahahahaha

[Chắc em phải luyện tập thêm mới hiểu được những gì anh nói. Tất cả những gì anh nói nãy giờ, em đều dùng não trong đầu để tiếp thu. Em thấy cuộc đối thoại hôm nay hơi bị vòng vòng, do em cứ đi vào thế kẹt rồi hỏi lặp lại suốt.]

Do anh cố tình mang em ra khỏi suy nghĩ của đầu óc, em lại cứ nhy về dùng đầu óc. Anh mang ra em lại nhảy về, nên lòng vòng. Hahaha

[Hix]

Cần mở rộng nhận thức và luyện tập, sẽ đạt được cân bằng 3 thằng não-tim-ruột. Bây giờ, lúc này đang nói chuyện với em, anh dùng não, nhưng anh bảo thằng não phải hỏi ý kiến 2 đại ca ruột và tim rồi nói với em, vì nếu anh bảo ruột và tim nói, em sẽ không nghe được, vì ruột và tim của em bị điếc bị đui. Tâm truyền Tâm, là Tim nói với Tim. Trực chỉ nhân Tâm, kiến Tánh thành Phật, thì không dính dáng gì tới Não hết.

[Anh à, anh bảo ruột và tim anh nói đi, test thử xem em bị điếc và đui đến mức độ nào, xem còn cứu được không?]

Thì chẳng dùng gì tới não hết ah.

[Anh thử đi.]

Đang nói. Tâm công và Rún công phát động. hahahahaha

[Em đổ hết cả mồ hôi, không nghe được gì, chỉ thấy tim đang run lên.]

Em dùng Miêu công để nghe Tâm công là không đúng. Anh đang phát Tâm công và Rún công qua em. Anh bảo Tâm và Rún của em thức tỉnh đi, dậy đi và nghe anh nói. Hahahahahha

[Cũng có thể em đã bắt sóng được đấy, chỉ là em không công nhận. Vì em mặc định cứ phải thấy được, nghe được bằng đầu não mới là đúng.]

Em mặc định là nghe bằng não. Mặc định là dùng Thần công và Miêu công để đối chiêu Tâm công và Rún công của anh, cho nên chẳng thấy được gì. Em dùng sóng não, dùng điện não đồ để cộng hưởng dò tìm điện tâm đồ thì không thấy được gì là đúng rồi , vì em dùng sai công cụ.

[Hì, em hiểu rồi.]

Nếu em ép quá, não sẽ báo cáo láo, nó sẽ tự bịa ra là nghe được gì đó, thực ra nó chẳng nghe chẳng thấy được, đó là ảo tưởng. Chuyên môn của nó là vậy, tự bịa ra để làm thống soái đại ca. Hahahaha

[Ôi, cái thằng não này. ^^]


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét